古風送行陳省元

宋代 姜特立
梅山老人頭雪白,摸索曹劉還認得。 平生鹿鹿視餘子,誰是詩中真巨擘。 踵門忽得天下士,慕我虛聲遠相覓。 袖中磊磈出奇語,和璧隨珠暗相射。 對之坐久神氣定,言下分明箭鋒直。 傍觀如堵相駭愕,頗復見我有此客。 雄篇累日費酬答,但怪筆端飛霹靂。 君才自是千里駒,鞭影不搖何待策。 古人妙處應自知,悟解多端難指畫。 請君更去勘諸方,莫道梅山得消息。
méi shān lǎo rén tóu xuě bái   suo cáo liú hái rèn de  
píng shēng 鹿 鹿 shì   shuí shì shī zhōng zhēn  
zhǒng mén tiān xià shì   shēng yuǎn xiāng  
xiù zhōng lěi wěi chū   suí zhū àn xiāng shè  
duì zhī zuò jiǔ shén dìng   yán xià fēn míng jiàn fēng zhí  
bàng guān xiāng hài è   jiàn yǒu  
xióng piān lěi fèi chóu   dàn guài duān fēi  
jūn cái shì qiān   biān yǐng yáo dài  
rén miào chù yīng zhī   jiě duō duān nán zhǐ huà  
qǐng jūn gèng kān zhū fāng   dào méi shān xiāo xi