古風十首 其七
山深多悲風,日莫愁我心。玄雲降寒雨,松柏自哀吟。
人生百年後,奄然閟重陰。念此每不樂,天路何由尋。
仙人偓佺輩,消搖在青岑。奈何不爾思,委命重黃金。
shān
山
shēn
深
duō
多
bēi
悲
fēng
風
,
rì
日
mò
莫
chóu
愁
wǒ
我
xīn
心
。
。
xuán
玄
yún
雲
jiàng
降
hán
寒
yǔ
雨
,
sōng
松
bǎi
柏
zì
自
āi
哀
yín
吟
。
。
rén
人
shēng
生
bǎi
百
nián
年
hòu
後
,
yǎn
奄
rán
然
bì
閟
zhòng
重
yīn
陰
。
。
niàn
念
cǐ
此
měi
每
bù
不
lè
樂
,
tiān
天
lù
路
hé
何
yóu
由
xún
尋
。
。
xiān
仙
rén
人
wò
偓
quán
佺
bèi
輩
,
xiāo
消
yáo
搖
zài
在
qīng
青
cén
岑
。
。
nài
奈
hé
何
bù
不
ěr
爾
sī
思
,
wěi
委
mìng
命
zhòng
重
huáng
黃
jīn
金
。
。