古風其五

唐代 李白
太白何蒼蒼。 星辰上森列。 去天三百里。 邈爾與世絕。 中有綠髮翁。 披雲臥松雪。 不笑亦不語。 冥棲在岩穴。 我來逢真人。 長跪問寶訣。 粲然啟玉齒。 授以煉藥說。 銘骨傳其語。 竦身已電滅。 仰望不可及。 蒼然五情熱。 吾將營丹砂。 永與世人別。
tài bái cāng cāng
xīng chén shàng sēn liè
tiān sān bǎi
miǎo ěr shì jué
zhōng yǒu wēng
yún sōng xuě
xiào
míng zài yán xué
lái féng zhēn rén
cháng guì wèn bǎo jué
càn rán chǐ
shòu liàn yào shuō
míng chuán
sǒng shēn diàn miè
yǎng wàng
cāng rán qíng
jiāng yíng dān shā
yǒng shì rén bié