古風 其十

唐代 李白
齊有倜儻生,魯連特高妙。明月出海底,一朝開光曜。 卻秦振英聲,後世仰末照。意輕千金贈,顧向平原笑。 吾亦澹蕩人,拂衣可同調。
yǒu tǎng shēng   lián gāo miào míng yuè chū hǎi   zhāo kāi guāng yào
què qín zhèn yīng shēng   hòu shì yǎng zhào qīng qiān jīn zèng   xiàng píng yuán xiào
dàn dàng rén   tóng diào 調