古風其三十八

唐代 李白
孤蘭生幽園。 眾草共蕪沒。 雖照陽春暉。 復悲高秋月。 飛霜早淅瀝。 綠艷恐休歇。 若無清風吹。 香氣為誰發。
lán shēng yōu yuán
zhòng cǎo gòng méi
suī zhào yáng chūn huī
bēi gāo qiū yuè
fēi shuāng zǎo
yàn kǒng xiū xiē
ruò qīng fēng chuī
xiāng wèi shuí