古風?此秦觀詩?

宋代 蘇軾
精神洞元化,白日升高旻。 俯仰凌倒景,龍行逸如神。 半道過紫府,弭節聊逡巡。 金床設寶幾,璀璨明月珍。 仙者二三子,眷然骨肉親。 飲我霞石杯,放杯恍如春。 遂朝玉虛上,冠劍班列真。 無端拜失儀,放棄令自新。 雲霄難遽返,下土多埃塵。 淮南守天庖,嗟我復何人。
jīng shén dòng yuán huà   bái shēng gāo mín  
yǎng líng dǎo jǐng   lóng xíng shén  
bàn dào guò   jié liáo qūn xún  
jīn chuáng shè bǎo   cuǐ càn míng yuè zhēn  
xiān zhě èr sān   juàn rán ròu qīn  
yǐn xiá shí bēi   fàng bēi huǎng chūn  
suì cháo shàng   guān jiàn bān liè zhēn  
duān bài shī   fàng lìng xīn  
yún xiāo nán fǎn   xià duō āi chén  
huái nán shǒu tiān páo   jiē rén