古風酬胡元之

宋代 范成大
拂我膝上琴,當客清風襟。 我琴無軫弦不和,願借之子調其音。 美人一笑千黃金,彈作江岸花木深。 下有同隊之游魚,上有同聲之鳴禽。 琴聲一疊一嘆息,江花江草無終極。
shàng qín   dāng qīng fēng jīn
qín zhěn xián   yuàn jiè zhī diào 調 yīn
měi rén xiào qiān huáng jīn   dàn zuò jiāng àn huā shēn
xià yǒu tóng duì zhī yóu   shàng yǒu tóng shēng zhī míng qín
qín shēng dié tàn   jiāng huā jiāng cǎo zhōng