古辭四首 靜室二首 其二

明代 宋濂
靜室似僧廬,絕與黃塵隔。引雀喜留黍,惜苔懶穿屐。 有時倚幽軒,情境一何寂。只有岩華飛,隨風亦無跡。 明月出東山,照見西林明。龍蛇布滿地,欲步還自驚。 試問夜何其,鳥喧自知更。誰探千載意,寂默乃其情。
jìng shì shì sēng   jué huáng chén yǐn què liú shǔ   tái lǎn chuān 穿    
yǒu shí yōu xuān   qíng jìng zhǐ yǒu yán huá fēi suí   fēng    
míng yuè chū dōng shān   zhào jiàn 西 lín míng lóng shé mǎn 滿   hái jīng    
shì wèn   niǎo xuān zhī gēng shuí tàn qiān zǎi   nǎi qíng