古纏頭曲

宋代 蘇軾
鵾弦鐵撥世無有,樂府舊工惟尚叟。 一生喙硬眼無人,坐此困窮今白首。 翠鬟女子年十七,指法已似呼韓婦。 輕帆渡海風掣回,滿面塵沙和淚垢。 青衫不逢湓浦客,紅袖漫插曹綱手。 爾來一見哀駘佗,便著臂韝躬井臼。 我慚貧病百不足,強對黃花飲白酒。 轉關護索動有神,雷輥空堂戰窗牖。 四弦一抹擁袂立,再拜十分為我壽。 世人只解錦纏頭,與汝作詩傳不朽。
kūn xián tiě shì yǒu   yuè jiù gōng wéi shàng sǒu  
shēng huì yìng yǎn rén   zuò kùn qióng jīn bái shǒu  
cuì huán nián shí   zhǐ shì hán  
qīng fān hǎi fēng chè huí   mǎn 滿 miàn chén shā lèi gòu  
qīng shān féng pén   hóng xiù màn chā cáo gāng shǒu  
ěr lái jiàn āi dài tuó   biàn 便 zhù gōu gōng jǐng jiù  
cán pín bìng bǎi   qiáng duì huáng huā yǐn bái jiǔ  
zhuǎn guān suǒ dòng yǒu shén   léi gǔn kōng táng zhàn chuāng yǒu  
xián yōng mèi   zài bài shí fēn wéi shòu  
shì rén zhǐ jiě jǐn chán tóu   zuò shī chuán xiǔ