觀子美病中作,嗟嘆不足,因次韻

宋代 蘇軾
百尺長松澗下摧,知君此意為誰來。 霜枝半折孤根出,尚有狂風急雨催。
bǎi chǐ cháng sōng jiàn xià cuī   zhī jūn wèi shuí lái
shuāng zhī bàn shé gēn chū   shàng yǒu kuáng fēng cuī