觀朱澤民所畫山水有感

明代 袁凱
朱公畫圖愛者眾,聲價端如古人重。 王卿巨公數見尋,往往閉門稱腕痛。 我時挾冊游郡城,朱公愛我詩律精。 時時沽酒留我宿,共聽西窗風雨聲。 清晨起來忘洗盥,短衣飄蕭臨几案。 太行中條眼底生,岩岫冥冥氣凌亂。 禹鑿龍門疏洚水,根入黃河源不斷。 南及衡陽抵桂林,東入會稽連海岸。 是中置我一畝宮,正如浮萍在江漢。 溪流涴涴石齒齒,夾岸桃花途遠邇。 原頭煙霧散雞犬,屋裡詩書雜童稚。 扁舟遠來知是誰,豈是昔日鴟夷皮?五湖翾菜殊可樂,千 古功名何足奇。 只今四十有三載,公竟不歸畫圖在。 世間好手豈易得,終日紛紛勞五彩。 感時念舊心獨苦,況我頭顱白如許。 呼兒卷卻不忍看,白髮高堂淚如雨。
zhū gōng huà ài zhě zhòng   shēng jià duān rén zhòng  
wáng qīng gōng shù jiàn xún   wǎng wǎng mén chēng wàn tòng  
shí jiā yóu jùn chéng   zhū gōng ài shī jīng  
shí shí jiǔ liú 宿   gòng tīng 西 chuāng fēng shēng  
qīng chén lai wàng guàn   duǎn piāo xiāo lín àn  
tài xíng zhōng tiáo yǎn shēng   yán xiù míng míng líng luàn  
záo lóng mén shū jiàng shuǐ   gēn huáng yuán duàn  
nán héng yáng guì lín   dōng kuài lián hǎi àn  
shì zhōng zhì gōng   zhèng píng zài jiāng hàn  
liú shí chǐ chǐ   jiā àn táo huā yuǎn ěr  
yuán tóu yān sàn quǎn   shī shū tóng zhì  
piān zhōu yuǎn lái zhī shì shuí   shì chī   xuān cài shū   qiān
gōng míng  
zhī jīn shí yǒu sān zài   gōng jìng guī huà zài  
shì jiān hǎo shǒu   zhōng fēn fēn láo cǎi  
gǎn shí niàn jiù xīn   kuàng tóu bái  
ér juǎn què rěn kàn   bái gāo táng lèi