官莊春暝

唐代 潘緯
一徑掩蒿蓬,孤村煙靄中。 鳴蛙出水曲,宿鳥隱花叢。 高樹留殘照,遙山映暮空。 無人伴幽興,招月聽絲桐。
jìng yǎn hāo péng   cūn yān ǎi zhōng
míng chū shuǐ   宿 niǎo yǐn huā cóng
gāo shù liú cán zhào   yáo shān yìng kōng
rén bàn yōu xīng   zhāo yuè tīng tóng