觀魚歌

宋代 白玉蟾
君不見東海有鯉釣不上,馮夷翻江春浩蕩。 漁者歸舟載月明,一聲雷震桃花浪。 又不見北溟有鯤能吞舟,浪屋濤山相拍浮。 忽朝擊水三千里,九萬扶搖吳葉秋。 道人放浪遊太乙,一泓寒玉浸春碧。 十太晴波何淨明,百尾巨魚自跳躑。 錦鱗鐵鬣紅玉鬐,珠齒冰腮紫金脊。 綠玻瓈里飛璚梭,碧琉璃中擲金尺。 吾疑漢室曾漏網,否則禹門曾點額。 釣台千古松風寒,渭水一竿霜月白。 子產之意徒洋洋,庚氏之呼可策策。 有時聽琴躍水心,有時認履伏池側。 古人觀棠有何心,今朝鑒止輸閒客。 群魚群魚聽我語,太乙真人在何許。 尚埋頭角守污池,不展爪牙上星渚。 種成紅杏不騎去,留向人間作霖雨。
jūn jiàn dōng hǎi yǒu diào shàng   féng fān jiāng chūn hào dàng
zhě guī zhōu zài yuè míng   shēng léi zhèn táo huā làng
yòu jiàn běi míng yǒu kūn néng tūn zhōu   làng tāo shān xiāng pāi
cháo shuǐ sān qiān   jiǔ wàn yáo qiū
dào rén fàng làng yóu tài   hóng hán jìn chūn
shí tài qíng jìng míng   bǎi wěi tiào zhí
jǐn lín tiě liè hóng   zhū chǐ bīng sāi jīn
fēi qióng suō   liú li zhōng zhì jīn chǐ
hàn shì céng lòu wǎng   fǒu mén céng diǎn é
diào tái qiān sōng fēng hán   wèi shuǐ gān 竿 shuāng yuè bái
chǎn zhī yáng yáng   gēng shì zhī
yǒu shí tīng qín yuè shuǐ xīn   yǒu shí rèn chí
rén guān táng yǒu xīn   jīn zhāo jiàn zhǐ shū xián
qún qún tīng   tài zhēn rén zài
shàng mái tóu jiǎo shǒu chí   zhǎn zhǎo shàng xīng zhǔ
zhǒng chéng hóng xìng   liú xiàng rén jiàn zuò lín