觀音石

清代 成鷲
山色無今古,居然清淨身。一真常不動,萬象自相親。 雲過天衣白,花開寶髻春。夜來南海月,長照點頭人。
shān jīn   rán qīng jìng shēn zhēn cháng dòng wàn   xiàng xiāng qīn    
yún guò tiān bái   huā kāi bǎo chūn lái nán hǎi yuè zhǎng   zhào diǎn tóu rén