觀修處士畫桃花圖歌

唐代 裴諧
一從天寶王維死,於今始遇修夫子。能向鮫綃四幅中, 丹青暗與春爭工。勾芒若見應羞殺,暈綠勻紅漸分別。 堪憐彩筆似東風,一朵一枝隨手發。燕支乍濕如含露, 引得嬌鶯痴不去。多少游蜂盡日飛,看遍花心求入處。 工夫妙麗實奇絕,似對韶光好時節。偏宜留著待深冬, 鋪向樓前殛霜雪。
cóng tiān bǎo wáng wéi   jīn shǐ xiū néng xiàng jiāo xiāo zhōng  
dān qīng àn chūn zhēng gōng gōu máng ruò jiàn yīng xiū shā   yūn yún hóng jiàn fēn bié
kān lián cǎi shì dōng fēng   duǒ zhī suí shǒu yàn zhī zhà shī hán  
yǐn de jiāo yīng chī duō shǎo yóu fēng jìn fēi   kàn biàn huā xīn qiú chù
gōng miào shí jué   shì duì sháo guāng hǎo shí jié piān liú zhù dài shēn dōng  
xiàng lóu qián shuāng xuě