官廨涼夕醉成

宋代 董嗣杲
湓江城裡九江驛,今作分司主人宅。 我脫富池榷茶責,借住寬閒忘主客。 移栽廬山竹半百,障得西廂斜日赤。 西風搖影失半壁,夢覺只疑泥土窄。 呼酒當天聊復適,說詩正可涼風夕。 銀河萬頃鎔瓊色,曠放莫名狂太白。 留此亦好歸亦得,免使向人說離拆。 月明酒醒塵絕跡,直欲騎鯨泛空碧。
pén jiāng chéng jiǔ jiāng   jīn zuò fēn zhǔ rén zhái  
tuō chí què chá   jiè zhù kuān xián wàng zhǔ  
zāi shān zhú bàn bǎi   zhàng 西 xiāng xié chì  
西 fēng yáo yǐng shī bàn   mèng jué zhǐ zhǎi  
jiǔ dàng tiān liáo shì   shuō shī zhèng liáng fēng  
yín wàn qǐng róng qióng   kuàng fàng míng kuáng tài bái  
liú hǎo guī   miǎn shǐ 使 xiàng rén shuō chāi  
yuè míng jiǔ xǐng chén jué   zhí jīng fàn kōng