觀書

宋代 鄭清之
肝脾何藥解清虛,不用參苓不{左口右父}咀。 一種單方無授受,明窗端坐只觀書。
gān yào jiě qīng   yòng cān líng   { zuǒ kǒu yòu   }  
zhǒng dān fāng shòu shòu   míng chuāng duān zuò zhǐ guān shū