觀寧子儀所蓄維摩寒山拾得唐畫歌

宋代 呂本中
君不見寒山子,垢面蓬頭何所似。戲拈拄杖喚拾公,似是同游國清寺。 又不見維摩老,結習已空無可道。床頭誰是散花人,墮地紛紛不須掃。 嗚呼妙處雖在不得言,尚有丹青傳百年。請公著眼落筆前,令我琢句逃幽禪。 異時淨社看白蓮,莫忘只今香火緣。
jūn jiàn hán shān   gòu miàn péng tóu suǒ shì niān zhǔ zhàng huàn shí gōng shì   shì tóng yóu guó qīng    
yòu jiàn wéi lǎo   jié kōng dào chuáng tóu shuí shì sàn huā rén duò   fēn fēn sǎo    
miào chù suī zài de yán   shàng yǒu dān qīng chuán bǎi nián qǐng gōng zhuó yǎn luò qián lìng   zhuó táo yōu chán    
shí jìng shè kàn bái lián   wàng zhī jīn xiāng huǒ yuán