觀呂居仁詩

宋代 李彭
西風鏖暑功夫深,老火由來欺稚金。蠻花缺月午夢短,伐翳正爾開遙岑。 忽看僧珍五字句,妙想寔與神明聚。清如明月東澗泉,壯如玄豹南山霧。 抑揚頓挫百態隨,鷙鳥欲舉風迫之。莫言持此黃初詩,直恐竟亦不能奇。 老懷凜凜受霜氣,想見此郎冰雪姿。鄙夫好詩如好色,嫣然一笑可傾國。 擊節歌之侑歡伯,杯中安得著此客。此客不肯紲塵羈,況復世網如蛛絲。 秋空橫河鵰鶚上,不許蜂蝶同所歸。漢家太尉死宗社,大鳥泣墳天所借。 謝傅未吐活國謀,齎恨懷奇赴泉下。僧珍向來期此人,頹波砥柱妙入神。 要當疊些湘水濱,喚起猶足張吾軍。
西 fēng áo shǔ gōng shēn   lǎo huǒ yóu lái zhì jīn mán huā quē yuè mèng duǎn   zhèng ěr kāi yáo cén    
kàn sēng zhēn   miào xiǎng shí shén míng qīng míng yuè dōng jiàn quán zhuàng   xuán bào nán shān    
yáng dùn cuò bǎi tài suí   zhì niǎo fēng zhī yán chí huáng chū shī zhí   kǒng jìng néng    
lǎo huái lǐn lǐn shòu shuāng   xiǎng jiàn láng bīng xuě 姿 hǎo shī hào yān   rán xiào qīng guó    
jié zhī yòu huān   bēi zhōng ān zháo kěn xiè chén kuàng   shì wǎng zhū    
qiū kōng héng diāo è shàng   fēng dié tóng suǒ guī hàn jiā tài wèi zōng shè   niǎo fén tiān suǒ jiè    
xiè wèi huó guó móu   hèn huái quán xià sēng zhēn xiàng lái rén tuí   zhù miào shén    
yào dāng dié xiē xiāng shuǐ bīn   huàn yóu zhāng jūn