灌蘭一首

宋代 饒節
往作蘭溪游,步屧出林麓。溪頭小雨竟,溪水澹文縠。 嬋嫣幾叢秀,臨流自結束。曲折訪叢底,初不露芬馥。 歸休行結佩,薄采未盈匊。時遵微徑間,幽然感清淑。 年來蠶自縛,投跡先擬足。不意淟涊中,見此二孤竹。 威威耐寒苦,繹繹輩杞菊。似是溪頭裔,相逢慰煩促。 一日不見之,鄙吝生眉目。故將應書手,抱瓮助長毓。 孤根著土深,稍稍樹支族。看渠吐胸中,一洗桃李俗。
wǎng zuò lán yóu   xiè chū lín tóu xiǎo jìng   shuǐ dàn wén    
chán yān cóng xiù   lín liú jié shù zhé fǎng cóng chū   fēn    
guī xiū xíng jié pèi   báo cǎi wèi yíng shí zūn wēi jìng jiān yōu   rán gǎn qīng shū    
nián lái cán   tóu xiān tiǎn niǎn zhōng jiàn   èr zhú    
wēi wēi nài hán   bèi shì shì tóu xiāng   féng wèi fán    
jiàn zhī   lìn shēng méi jiāng yìng shū shǒu bào   wèng zhù zhǎng    
gēn zhù shēn   shāo shāo shù zhī kàn xiōng zhōng   táo