觀稼二首 其二

宋代 韓琦
一夕甘滋起瘁田,斗回災沴作豐年。便晴誰恐禾生耳,將熟偏宜谷捺弮。 雲退不留驅旱跡,氣清渾露已秋天。衰翁豈獨同民樂,更覺詩豪似有權。
gān cuì tián   dòu huí zāi zuò fēng nián biàn qíng 便 shuí kǒng shēng ěr jiāng   shú piān quān    
yún tuì 退 liú hàn   qīng hún qiū tiān shuāi wēng tóng mín yuè gèng   jué shī háo shì yǒu quán