觀禾

明代 康海
我來彭麓下,坐愛青山色。雨過忽新涼,蒼煙望無極。 秋禾行欲成,豈畏驕陽逼。壟畝綠如屯,原隰少螟螣。 同欣有年樂,詎知天子力。
lái péng xià   zuò ài qīng shān guò xīn liáng cāng   yān wàng    
qiū xíng chéng   wèi jiāo yáng lǒng tún yuán   shǎo míng    
tóng xīn yǒu nián   zhī tiān