觀海

唐代 獨孤及
北登渤澥島,回首秦東門。誰屍造物功,鑿此天池源。 澒洞吞百穀,周流無四垠。廓然混茫際,望見天地根。 白日自中吐,扶桑如可捫。超遙蓬萊峰,想像金台存。 秦帝昔經此,登臨冀飛翻。揚旌百神會,望日群山奔。 徐福竟何成,羨門徒空言。唯見石橋足,千年潮水痕。
běi dēng xiè dǎo   huí shǒu qín dōng mén shuí shī zào gōng   záo tiān chí yuán
hòng dòng tūn bǎi   zhōu liú yín kuò rán hùn máng   wàng jiàn tiān gēn
bái zhōng   sāng mén chāo yáo péng lái fēng   xiǎng xiàng jīn tái cún
qín jīng   dēng lín fēi fān yáng jīng bǎi shén huì   wàng qún shān bēn
jìng chéng   xiàn mén kōng yán wéi jiàn shí qiáo   qiān nián cháo shuǐ hén