廣陶淵明四時 其四

宋代 郭祥正
冬嶺秀孤松,雪霜任飄泊。悲含太古風,清立九霄鶴。
dōng lǐng xiù sōng   xuě shuāng rèn piāo bēi hán tài fēng qīng   jiǔ xiāo