廣平寺次孫子肅壁間韻

宋代 趙蕃
野寺夙所歷,山程行苦賒。 桂榮秋剩馥,蓬勃旱吹沙。 徒倚俄成久,飛騰已向斜。 異時如問隱,此地亦吾家。
suǒ   shān chéng xíng shē  
guì róng qiū shèng   péng hàn chuī shā  
é chéng jiǔ   fēi téng xiàng xié  
shí wèn yǐn   jiā