廣陵五題其五次韻子由題光化塔

宋代 秦觀
古佛悲憐得度人,應緣來現比丘身。 水流月落知何處,花發鶯啼又一春。 方外笑談清似玉,夢中煩惱細如塵。 老僧自說從居此,卻悔平時事遠巡。
bēi lián de rén   yìng yuán lái xiàn qiū shēn  
shuǐ liú yuè luò zhī chǔ   huā yīng yòu chūn  
fāng wài xiào tán qīng shì   mèng zhōng fán nǎo chén  
lǎo sēng shuō cóng   què huǐ píng shí shì yuǎn xún