廣陵懷古 其四
何遜能詩最有聲,思梅還復到蕪城。風台徙倚看花繞,月觀徬徨對影橫。
粉蝶已無春曉夢,翠禽時聽夜深鳴。客愁此日醲如酒,安得寒香為解醒。
hé
何
xùn
遜
néng
能
shī
詩
zuì
最
yǒu
有
shēng
聲
,
sī
思
méi
梅
hái
還
fù
復
dào
到
wú
蕪
chéng
城
。
。
fēng
風
tái
台
xǐ
徙
yǐ
倚
kàn
看
huā
花
rào
繞
,
yuè
月
guān
觀
páng
徬
huáng
徨
duì
對
yǐng
影
héng
橫
。
。
fěn
粉
dié
蝶
yǐ
已
wú
無
chūn
春
xiǎo
曉
mèng
夢
,
cuì
翠
qín
禽
shí
時
tīng
聽
yè
夜
shēn
深
míng
鳴
。
。
kè
客
chóu
愁
cǐ
此
rì
日
nóng
醲
rú
如
jiǔ
酒
,
ān
安
dé
得
hán
寒
xiāng
香
wèi
為
jiě
解
xǐng
醒
。
。