廣教寺種玉軒

宋代 孫覿
道人餘淨業,種竹把雲根。野色禪窗迅,秋聲客枕喧。 持鋤掀鼠壤,插棘護龍孫。不放纖塵立,清風自滿門。
dào rén jìng   zhǒng zhú yún gēn chán chuāng xùn   qiū shēng zhěn xuān
chí chú xiān shǔ rǎng   chā lóng sūn fàng xiān chén   qīng fēng mǎn 滿 mén