觀范公樂有感

宋代 劉攽
蜀公精思古人為,論樂成書八十時。那有伯牙為聽者,空令一足尚傳疑。 羊山鉅黍知無用,牛鐸遺音自不欺。便欲祠君從樂祖,出門陳跡奈深悲。
shǔ gōng jīng rén wéi   lùn chéng shū shí shí yǒu wèi tīng zhě kōng   lìng shàng chuán    
yáng shān shǔ zhī yòng   niú duó yīn biàn 便 jūn cóng chū   mén chén nài shēn bēi