觀出日

宋代 李廌
蒼崖觀出日,依稀自扶桑。 初如浴咸池,蒼蒼或涼涼。 漸若賓陽穀,赫赫復煌煌。 海濱升霞彩,貫地萬丈長。 攝提御天衢,一照明萬方。 不願發五色,不必呈九光。 無用現重輪,無貴珥青黃。 吾心愿吾君,盛德如朝陽。 照臨冒下土,威名燭無疆。 不復迭而微,常進熾而昌。 蟻行理雖切,丸跳比亦狂。 病夫喜壯觀,蓬心遂恢張。 異時環堵宮,但見生東牆。
cāng guān chū   sāng
chū xián chí   cāng cāng huò liáng liáng
jiàn ruò bīn yáng   huáng huáng
hǎi bīn shēng xiá cǎi   guàn wàn zhàng zhǎng
shè tiān   zhào míng wàn fāng
yuàn   chéng jiǔ guāng
yòng xiàn zhòng lún   guì ěr qīng huáng
xīn yuàn jūn   shèng zhāo yáng
zhào lín mào xià   wēi míng zhú jiāng
dié ér wēi   cháng jìn chì ér chāng
xíng suī qiè   wán tiào kuáng
bìng zhuàng guān   péng xīn suì huī zhāng
shí huán gōng   dàn jiàn shēng dōng qiáng