管春風

宋代 徐積
我是蓬萊山上客,為管春風歸不得。今年更是春來遲,江南未寄梅花枝。 探春童子青霞衣,時時去上青雲梯。春風消息苦不遠,瑤台瑤水冰霜淺。 蟠桃花在海東邊,此花不煩春一點。東風日夜來人間,到時先催草根軟。 大都紅紫心先動,小桃先覺枝頭重。更有纖纖楊柳枝,路傍先得行人弄。 詩翁自愛蟠桃花,鸞鶴不在無雲車。城南夜半無酒家,和冰和雪吞月華。 有客笑中攜劍去,偷得銀瓶與肥羜。詩公兩眼看浮雲,為管春風不回顧。
shì péng lái shān shàng   wèi guǎn chūn fēng guī jīn nián gèng shì chūn lái chí jiāng   nán wèi méi huā zhī    
tàn chūn tóng qīng xiá   shí shí shàng qīng yún chūn fēng xiāo xi yuǎn yáo   tái yáo shuǐ bīng shuāng qiǎn    
pán táo huā zài hǎi dōng bian   huā fán chūn diǎn dōng fēng lái rén jiān dào   shí xiān cuī cǎo gēn ruǎn    
hóng xīn xiān dòng   xiǎo táo xiān jué zhī tóu zhòng gèng yǒu xiān xiān yáng liǔ zhī   bàng xiān de xíng rén nòng    
shī wēng ài pán táo huā   luán zài yún chē chéng nán bàn jiǔ jiā   bīng xuě tūn yuè huá    
yǒu xiào zhōng xié jiàn   tōu yín píng féi zhù shī gōng liǎng yǎn kàn yún wèi   guǎn chūn fēng huí