觀曾文清詩刻
我訪茶山公已仙,向人惟有竹蒼然。
摩挲欲問當時事,竹不能言風為傳。
wǒ
我
fǎng
訪
chá
茶
shān
山
gōng
公
yǐ
已
xiān
仙
,
xiàng
向
rén
人
wéi
惟
yǒu
有
zhú
竹
cāng
蒼
rán
然
。
mā
摩
sā
挲
yù
欲
wèn
問
dāng
當
shí
時
shì
事
,
zhú
竹
bù
不
néng
能
yán
言
fēng
風
wèi
為
chuán
傳
。