緱山月夜聞王子晉吹笙

唐代 鍾輅
月滿緱山夜,風傳子晉笙。初聞盈谷遠,漸聽入雲清。 杳異人間曲,遙分鶴上情。孤鸞驚欲舞,萬籟寂無聲。 此夕留煙駕,何時返玉京。唯愁音響絕,曉色出都城。
yuè mǎn 滿 gōu shān   fēng chuán jìn shēng chū wén yíng yuǎn   jiàn tīng yún qīng
yǎo rén jiān   yáo fēn shàng qíng luán jīng   wàn lài shēng
liú yān jià   shí fǎn jīng wéi chóu yīn xiǎng jué   xiǎo chū chéng