枸杞

宋代 蘇軾
神藥不自閟,羅生滿山澤。 日有牛羊憂,歲有野火厄。 越俗不好事,過眼等茨棘。 青荑春自長,絳珠爛莫摘。 短籬護新植,紫筍生臥節。 根莖與花實,收拾無棄物。 大將玄吾鬢,小則餉我客。 似聞朱明洞,中有千歲質。 靈龐或夜吠,可見不可索。 仙人倘許我,借杖扶衰疾。
shén yào   luó shēng mǎn 滿 shān  
yǒu niú yáng yōu   suì yǒu huǒ è  
yuè hǎo shì   guò yǎn děng  
qīng chūn zhǎng   jiàng zhū làn zhāi  
duǎn xīn zhí   sǔn shēng jié  
gēn jīng huā shí   shōu shí  
jiàng xuán bìn   xiǎo xiǎng  
shì wén zhū míng dòng   zhōng yǒu qiān suì zhì  
líng páng huò fèi   jiàn suǒ  
xiān rén tǎng   jiè zhàng shuāi