公冶攜酒見過與者溫元素康致美賦詩投壺再用

宋代 胡銓
澹叟意簡古,終日巾不屋。 彼美德星崔,憐我味蠹竹。 挈榼破孤悶,聊欲觀醉玉。 情殊饋盤餐,事等遺潘沐。 古人感意重,飲不亦沙醁。 一觴萬慮空,天宇覺隘促。 自非薪突者,上客怕徐福。 主人起揚觶,百歲風雹速。 莫獻野人芹,但飽先生蓿。 我亦起膝席,卒爵更三肅。 溫伯況可人,康讋亦脫俗, 共賦飣坐梅,句壓詩人谷。 浩浩氣吐虹,盎盎春生腹。 湘纍彼狷者,底事醒乃獨。 日游無功鄉,生計豈不足。 壺歌發笑電,雅劇不言肉。 夜久拔銀燭,幽爐飄蔌蔌。 我於腹無負,正恐腹自恧。 姑置勿復科,茗碗瀹寒淥。 舌出醉言歸,況我舌已木。
dàn sǒu jiǎn   zhōng jīn  
měi xīng cuī   lián wèi zhú  
qiè mèn   liáo guān zuì  
qíng shū kuì pán cān   shì děng pān  
rén gǎn zhòng   yǐn shā  
shāng wàn kōng   tiān jué ài  
fēi xīn zhě   shàng  
zhǔ rén yáng zhì   bǎi suì fēng báo  
xiàn rén qín   dàn bǎo xiān sheng xu  
  jué gèng sān  
wēn kuàng rén   kāng zhé tuō  
gòng dìng zuò méi   shī rén  
hào hào hóng   àng àng chūn shēng  
xiāng lèi juàn zhě   shì xǐng nǎi  
yóu gōng xiāng   shēng  
xiào diàn   yán ròu  
jiǔ yín zhú   yōu piāo  
  zhèng kǒng  
zhì   míng wǎn yuè hán  
shé chū zuì yán guī   kuàng shé