龔彥承觀軒

宋代 呂本中
愛山不能歸,常恐山怪責。終歲在行役,感動頭已白。 高秋強僮僕,路過龔掾宅。蒙君開南軒,除我眼界窄。 白波繞青嶂,彷佛見顏色。江上飛來峰,卻立對君側。 蕭蕭蒲葦叢,不受塵土隔。知君有奇趣,笑我常偪仄。 人生無窮已,得一乃願百。床頭貯美酒,窗下著好客。 請公但默然,歲晚當有獲。
ài shān néng guī   cháng kǒng shān guài zhōng suì zài háng gǎn   dòng tóu bái    
gāo qiū qiáng tóng   guò gōng yuàn zhái méng jūn kāi nán xuān chú   yǎn jiè zhǎi    
bái rào qīng zhàng   páng jiàn yán jiāng shàng fēi lái fēng què   duì jūn    
xiāo xiāo wěi cóng   shòu chén zhī jūn yǒu xiào   cháng    
rén shēng qióng   nǎi yuàn bǎi chuáng tóu zhù měi jiǔ chuāng   xià zhù hào    
qǐng gōng dàn rán   suì wǎn dāng yǒu huò