恭和瞿年伯臨難詩即以奉挽

宋代 方以智
漫雲嚼齒枕戈眠,勝過祥興已四年。占歷自知當赤伏,騎箕先此告蒼天。 奔歸靈武非無策,獨守滎陽亦宿緣。莫以人間論成敗,虞山一字比燕然。
màn yún jué chǐ zhěn mián   shèng guò xiáng xīng nián zhàn zhī dāng chì   xiān gào cāng tiān
bēn guī líng fēi   shǒu xíng yáng 宿 yuán rén jiān lùn chéng bài   shān yàn rán