龔敦頤芥隱詩

宋代 韓元吉
萬古須彌頂,嘗於芥子看。 憐君作書窟,喚客築詩壇。 默識眼界淨,忘憂心地寬。 老來同此味,廣夏任高寒。
wàn dǐng   cháng jiè kàn  
lián jūn zuò shū   huàn zhù shī tán  
shí yǎn jiè jìng   wàng yōu xīn kuān  
lǎo lái tóng wèi   guǎng xià rèn gāo hán