恭睹宸制花落尤艷之句自古詩人未有形容及此者使落花不與草木俱委可見天地大德之心小臣不量蕪纇仰賡宸韻

宋代 曹勛
春事匆匆綠漸穠,林花鋪繡曉煙中。如何捲上黃金闕,許作華裀舞閬風。
chūn shì cōng cōng jiàn nóng   lín huā xiù xiǎo yān zhōng juǎn shàng huáng jīn què   zuò huá yīn láng fēng