宮詞 其一一七

唐代 花蕊夫人徐氏
亭高百尺立春風,引得君王到此中。床上翠屏開六扇,折枝花綻牡丹紅。
tíng gāo bǎi chǐ chūn fēng   yǐn de jūn wáng dào zhōng chuáng shàng cuì píng kāi liù shàn zhé   zhī huā zhàn dan hóng