宮詞 其十七

宋代 趙佶
春暮紛紛盪柳綿,欲回炎律困人天。宮妝永晝多閒宴,慣折珍珠結翠鈿。
chūn fēn fēn dàng liǔ mián 綿   huí yán kùn rén tiān gōng zhuāng yǒng zhòu duō xián yàn guàn   zhé zhēn zhū jié cuì diàn