共城十吟·其二曰春郊閒步

宋代 邵雍
病起復驚春,攜筇看野新。 水邊逢釣者,壠上見耕人。 訪彼形容苦,酬予家業貧。 自慚功濟力,未得遂生民。
bìng jīng chūn   xié qióng kàn xīn  
shuǐ biān féng diào zhě   lǒng shàng jiàn gēng rén  
fǎng xíng róng   chóu jiā pín  
cán gōng   wèi suì shēng mín