葛仙壇 其一

宋代 劉涇
天風吹餘晦,萬木晴扶疏。寒雲淡山色,水墨漲秋圖。 駕言寥廓中,一徑渺盤紆。卻首謝塵世,培塿而潢污。
tiān fēng chuī huì   wàn qíng shū hán yún dàn shān shuǐ   zhǎng qiū    
jià yán liáo kuò zhōng   jìng miǎo pán què shǒu xiè chén shì péi   lǒu ér huáng