賡吳竹修雪詩二首

宋代 陳著
寒勒銀河不放流,幻飛六出眩人眸。 誰知青女老成手,自媚玄冥冬盡頭。 積峻便如群玉府,遇□還作□毛球。 西湖西畔孤山上,欲訪梅花有路不。
hán lēi yín fàng liú   huàn fēi liù chū xuàn rén móu  
shéi zhī qīng lǎo chéng shǒu   mèi xuán míng dōng jìn tóu  
jùn biàn 便 qún     hái zuò   máo qiú  
西 西 pàn shān shàng   fǎng méi huā yǒu