更漏子·竹孤青

宋代 向子諲
竹孤青,梅釅白。更著使君清絕。梅似竹,竹如君。須知德有鄰。月同高,風同調。月底風前一笑。翻碎影,度微香。與人風味長。
zhú qīng   méi yàn bái gèng zhe shǐ 使 jūn qīng jué méi shì zhú   zhú jūn zhī yǒu lín yuè tóng gāo   fēng tóng diào 調 yuè fēng qián xiào fān suì yǐng   wēi xiāng rén fēng wèi zhǎng