更漏子·聽寒更

宋代 孫光憲
聽寒更,聞遠雁,半夜蕭娘深院。扃繡戶,下珠簾, 滿庭噴玉蟾。 人語靜,香閨冷,紅幕半垂清影。雲雨態,蕙蘭心, 此情江海深。 今夜期,來日別,相對只堪愁絕。偎粉面,撚瑤簪, 無言淚滿襟。 銀箭落,霜華薄,牆外曉雞咿喔。聽付屬,惡情悰, 斷腸西復東。 燭熒煌,香旖旎,閒放一堆鴛被。慵就寢,獨無憀, 相思魂欲銷。 不會得,這心力,判了依前還憶。空自怨,奈伊何, 別來情更多。 掌中珠,心上氣,愛惜豈將容易。花下月,枕前人, 此生誰更親。 交頸語,合歡身,便同比目金鱗。連繡枕,臥紅茵, 霜天似暖春。 對秋深,離恨苦,數夜滿庭風雨。凝想坐,斂愁眉, 孤心似有違。 紅窗靜,畫簾垂,魂消地角天涯。和淚聽,斷腸窺, 漏移燈暗時。 求君心,風韻別,渾似一團煙月。歌皓齒,舞紅籌, 花時醉上樓。 能婉媚,解嬌羞,王孫忍不攀留。惟我恨,未綢繆, 相思魂夢愁。
tīng hán gēng   wén yuǎn yàn   bàn xiāo niáng shēn yuàn jiōng xiù   xià zhū lián  
mǎn 滿 tíng pēn chán
rén jìng   xiāng guī lěng   hóng bàn chuí qīng yǐng yún tài   huì lán xīn  
qíng jiāng hǎi shēn
jīn   lái bié   xiāng duì zhǐ kān chóu jué wēi fěn miàn   niǎn yáo zān  
yán lèi mǎn 滿 jīn
yín jiàn luò   shuāng huá báo   qiáng wài xiǎo tīng shǔ   è qíng cóng  
duàn cháng 西 dōng
zhú yíng huáng   xiāng   xián fàng duī yuān bèi yōng jiù qǐn   liáo  
xiāng hún xiāo
huì de   zhè xīn   pàn le qián hái kōng yuàn   nài  
bié lái qíng gèng duō
zhǎng zhōng zhū   xīn shàng   ài jiāng róng huā xià yuè   zhěn qián rén  
shēng shuí gèng qīn
jiāo jǐng   huān shēn   biàn 便 tóng jīn lín lián xiù zhěn   hóng yīn  
shuāng tiān shì nuǎn chūn
duì qiū shēn   hèn   shù mǎn 滿 tíng fēng níng xiǎng zuò   liǎn chóu méi  
xīn shì yǒu wéi
hóng chuāng jìng   huà lián chuí   hún xiāo jiǎo tiān lèi tīng   duàn cháng kuī  
lòu dēng àn shí
qiú jūn xīn   fēng yùn bié   hún tuán yān yuè hào chǐ   hóng chóu  
huā shí zuì shàng lóu
néng wǎn mèi   jiě jiāo xiū   wáng sūn rěn pān liú wéi hèn   wèi chóu móu  
xiāng hún mèng chóu