更漏子 別意

宋代 范安瀾
雨侵窗,風動幕。寒壓枕衾單薄。爐煙冷,餅香銷。夜長更漏遙。 人別後,渾難覯。盼個夢兒不就。愁似繭,思如麻。空房落燈花。
qīn chuāng   fēng dòng hán zhěn qīn dān yān lěng   bǐng xiāng xiāo zhǎng gēng lòu yáo
rén bié hòu   hún nán gòu pàn mèng ér jiù chóu shì jiǎn   kōng fáng luò dēng huā