更漏子

宋代 黃庭堅
體妖嬈,鬟婀娜。玉甲銀箏照座。危柱促,曲聲殘。王孫帶笑看。 休休休,莫莫莫。愁撥個絲中索。了了了,玄玄玄。山僧無碗禪。
yāo ráo   huán ē nuó jiǎ yín zhēng zhào zuò wēi zhù   shēng cán wáng sūn dài xiào kàn
xiū xiū xiū   chóu zhōng suǒ liǎo liǎo le   xuán xuán xuán shān sēng wǎn chán