高齋誢事詩

南北朝 謝朓
余雪映青山。 寒霧開白日。 曖曖江村見。 離離海樹出。 披衣就清盥。 憑軒方秉筆。 列俎歸單味。 連駕止容膝。 空為大國憂。 紛詭諒非一。 安得掃蓬徑。 鎖吾愁與疾。
xuě yìng qīng shān
hán kāi bái
ài ài jiāng cūn jiàn
hǎi shù chū
jiù qīng guàn
píng xuān fāng bǐng
liè guī dān wèi
lián jià zhǐ róng
kōng wèi guó yōu
fēn guǐ liàng fēi
ān sǎo péng jìng
suǒ chóu