高陽台 西湖春感

宋代 張儼
接葉巢鶯,平波卷絮,斷橋斜日歸船。能幾番游,看花又是明年。東風且伴薔薇住,到薔薇、春已堪憐。更悽然。萬綠西泠,一抹荒煙。當年燕子知何處,但苔深韋曲,草暗斜川。見說新愁,如今也到鷗邊。無心再續笙歌夢,掩重門、淺醉閒眠。莫開簾。怕見飛花,怕聽啼鵑。
jiē cháo yīng   píng juǎn   duàn qiáo xié guī chuán néng fān yóu   kàn huā yòu shì míng nián dōng fēng qiě bàn qiáng wēi zhù   dào qiáng wēi chūn kān lián gèng rán wàn 西 líng   huāng yān dāng nián yàn zi zhī chǔ   dàn tái shēn wéi   cǎo àn xié chuān jiàn shuō xīn chóu   jīn dào ōu biān xīn zài shēng mèng   yǎn chóng mén qiǎn zuì xián mián kāi lián jiàn fēi huā   tīng juān